ẢO ẢNH!
Này thì kiếp người hoá tro bụi
Khát khao gì khi nghĩ về anh
Chút khói sương bay như ảo ảnh
Đâu là hư, là thực giữa bể đời
Em đã cháy đến tận cùng
...với nỗi nhớ về anh, mong manh lắm!
Em đã rạo rực đến tận cùng
...với bờ môi khô, lồng ngực phập phồng
Anh ở đâu, tình ơi?
Em lặng câm giấu những điều sâu thẳm
Như chưa một lần cảm nhận về anh
Mà sao dày vò em mãi, nỗi nhớ ơi...ngừng đi
Anh có thừa tình yêu...bên người ấy
Anh có thừa vòng tay...cho người ấy
Mà sao không dành... một chút...cho em!
Em hoá kẻ khốn khó
Đi nhặt nhạnh hạnh phúc người đánh rơi
An ủi mình bằng những điều vô thực
Rằng cuộc đời luôn có những bất công
Aỏ ảnh rồi thì đong đầy
Mắt em rồi thì nhoè nhoẹt
Tình thì rồi xa, ngưòi thì vội qua!